Thứ Ba, 11 tháng 2, 2020

Nhẫn nhịn người chồng phản bội để hàn gắn gia đình

Dù là mâu thuẫn vụn vặt nhất trong quan hệ mẹ chồng nàng dâu thì anh cũng luôn tỏ thái độ bênh gia đình, mắng vợ, dạy bảo vợ, lâu dần điển tích sự bất mãn trong tôi. Từ đó, tôi nhạt phèo dần với anh, thẳng tuột nói với chồng rằng mình chỉ sống vì con.

Tôi bị trầm cảm sau sinh, sức khỏe kém đi, đẻ hay gắt gỏng. Mỗi khi chồng núm giúp việc gì, nếu không đúng ý là tôi thường cằn nhằn. không thể ngờ, do tôi hững hờ và không biết mô tả sự cảm kích với chồng, anh đã bồ bịch. Khi tôi phát hiện, anh nói chỉ muốn thử xem vợ còn yêu chồng không, nếu gia đình vỡ vạc là do anh bắt bồ chứ không phải tôi không tròn nghĩa vụ dâu con. Tôi tin và cho anh cơ hội quay lại.

Sau đó, tôi cảm nhận anh không thực thụ có tình cảm và có ý muốn hàn gắn gia đình. Anh thường buồn bã, uống rượu, tránh mặt tôi, ngại ngùng khi thấy tôi diễn đạt tình cảm. Anh tâm tư với chị gái rằng biết tôi yêu nhiều nhưng giờ không cảm nhận được gì. Anh vẫn giữ thái độ trách móc, hờn dỗi, nói tôi: "Nếu thực thụ yêu anh thì tại sao 3 năm qua chỉ có mình anh là người cụ". Tôi mỏi mệt, xuống nước xin lỗi và mong anh cho cơ hội sửa sai, anh lại nói: "mệt mỏi rồi, muốn buông". Tôi đưa đơn ly hôn vì cảm thấy chạm tự ái, anh ký luôn (dù tôi chỉ có ý dọa đưa đơn). Những ngày sau đó, anh liên tiếp ép tôi ký đơn. Tôi một mực không ký. Anh lại bỏ đi và chìm đắm trong rượu, tiếp tục giao thông lại với cô bồ.

Một ngày, anh về bảo tôi: "Giờ anh không còn tình cảm với em. Xin em hãy để anh đi. Anh ly hôn không phải vì người kia mà vì cuộc hôn nhân này. Anh và em không hợp nhau. Anh muốn sống vì mình, ưng ý tiếng rằng ngoại tình. Thực ra cuộc hôn nhân này chấm dứt vì không hợp". Tôi rất đớn đau, còn yêu anh nhiều, con lại quấn bố nên vẫn không ký đơn. Sau đó, tôi cố thay đổi và hoàn thiện mình hơn. Những gì ngày trước anh góp ý như hình thức, cách đối xử với nhà chồng, với bạn chồng..., tôi đều nuốm làm. Tôi cũng nhận thấy gia đình chồng hấp thụ sự thay đổi của mình một cách hăng hái. Sau khi họ biết chuyện con trai bồ bịch càng thương con dâu hơn, nhà chồng đều đứng về phía tôi.

Thời điểm cận Tết, tôi hỏi han, quan tâm công việc nhà, cố tỏ ra thường ngày để cùng trông nom gia đình với anh, dẹp bớt cái tôi để tỏ ra thương xót và thấu hiểu chồng hơn. Anh không nhắc đến chuyện lá đơn nữa, quan hệ vợ chồng có nhiều dấu hiệu tích cực. Ánh mắt chồng nhìn tôi không còn hằn học, hãn hữu anh tâm sự: "Giờ sống vì trách nhiệm, vì con. Anh sống cuộc sống của anh, em sống cuộc sống của em". Tôi nói: "Vợ chồng sống với nhau lâu dài mà không có tình sao được. Nếu anh yêu cô ấy thật thì đến với người ta". Anh lại bảo "Không. Muộn rồi". Tôi rất buồn nhưng nghĩ cần tiếp tục cầm cố, hy vọng có thể nối lại tình cảm.

Hôm mới rồi, tôi đọc trộm tin nhắn của anh, hóa ra anh đang cố diễn kịch, thực tiễn vẫn qua lại với người nữ giới ấy. Thậm chí trong Tết, khi con đang ốm anh cũng kệ, bỏ hai mẹ con ở nhà để qua chúc Tết nhà cô ấy. Anh cũng chuyện trò với một người bạn, nhờ bạn làm công tác tư tưởng cho cô bồ và bảo Tết muốn về nhà cô ấy ra mắt để biểu đạt mình nghiêm trang, muốn tính lâu dài. Người bạn hỏi còn vợ tính sao, anh trả lời: "Để qua Tết cho vẹn tròn rồi tính tiếp". Tối về anh nằm cạnh tôi, say, mượn rượu để nói: "Ai cũng bỏ rơi anh rồi. Anh buồn lắm, không muốn yêu ai cả, chỉ muốn sống một mình". Tôi nên hài lòng buông tay hay tiếp chuyện nhịn nhục cố?

Quyên

bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, trả lời thắc mắc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét