Đó là ngày cô bỏ quên cô con gái 9 tuổi đang sợ hãi vì ở nhà một mình. Lúc đó, con bé đã không nghe điện thoại của cô.
Là một bác sĩ ở tâm dịch Vũ Hán, Trương Tiếu Xuân phải làm việc liên tục nhiều ngày không nghỉ. ba má và rất nhiều đồng nghiệp của cô đều đã nhiễm nCoV, loại virus đáng sợ đến nay đã khiến hơn 3.000 người thiệt mạng ở Trung Quốc.
bác sĩ Trương ngước mắt lên, nhưng cô không còn sức để khóc. "Nước mắt của tôi không thể rơi", cô nói trong cuộc phỏng vấn hôm 18/2.
|
|
bác sĩ Trương Tiếu Xuân làm việc tại phòng khách sạn ở đô thị Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc hôm 18/2. Ảnh:
WSJ.
|
Giống như Trương, các bác sĩ trên tuyến đầu chống Covid-19 trên khắp thế giới giờ đều trong thể quá tải. Hơn 3.000 y bác sĩ Trung Quốc bị nhiễm nCoV và ít nhất 22 người đã chết, theo số liệu chính thức được công bố. Nhiều chuyên gia y tế tin rằng con số thực tại thậm chí cao hơn, vì chưa có số liệu xác thực về các thầy thuốc chống Covid-19 ở nhiều nơi khác. Bên cạnh đó là khối người thân của các viên chức y tế bị lây nCoV.
Trong cuộc chiến chống nCoV, mỗi ca trực của thầy thuốc Trung Quốc kéo dài 10 tiếng hoặc lâu hơn. Họ mặc một bộ đồ bảo hộ độc nhất, không ăn, không uống và hạn chế đi vệ sinh trong suốt thời kì trực, bởi viêc cởi đồ bảo hộ có thể tăng nguy cơ lây truyền virus. Một số viên chức y tế thậm chí phải đề nghị tương trợ tâm lý để có thể vượt qua bít tất tay.
Trương là một bác sĩ chụp X-quang tại Bệnh viện Trung Nam, cơ sở y tế có 3.300 giường ở trọng tâm đô thị Vũ Hán. Cô từng tham dự tuyến đầu chống dịch SARS năm 2003 và sau đó hỗ trợ y tế cho trận địa chấn kinh hồn ở Tứ Xuyên năm 2008.
Ngày 31/12, Trương bắt đầu kỳ nghỉ và dự định cùng cha mẹ, con gái về quê ở Nội Mông. Nhưng sáng hôm đó, sếp cô gọi và đề nghị tham gia một cuộc họp khẩn. Hai bệnh nhân ở Bệnh viện Trung Nam bị viêm phổi có triệu chứng giống nhiễm SARS. tin được truyền trong bệnh viện rằng căn bệnh bí ẩn này xuất hiện từ một chợ hải sản ở phía tây đô thị.
Tại cuộc họp, lãnh đạo Bệnh viện Trung Nam yêu cầu viên chức khử trùng mọi ngóc ngách, mở cửa sổ để lưu thông không khí và mặc đồ bảo hộ. Đồng nghiệp của Trương hỏi cô về kết quả chụp X-quang của hai bệnh nhân và cô lo lắng về những gì đã thấy. Cô cảnh báo đồng nghiệp rằng nếu virus truyền từ động vật sang người, nó cũng dễ lây từ người qua người. Cô cũng đã nói với bí thơ đảng ủy bệnh viện rằng cô lo sợ về một đại dịch khác. Một số người khi đó nghĩ cô đang khảo tra sợ hãi.
Thiếu vật tư y tế, Trương phải tự chế khẩu trang từ băng gạc cho bố mẹ và con gái, giống cách cô từng làm khi dịch SARS bùng phát. Gia đình cô quyết định hủy kỳ nghỉ.
Vài ngày sau, một kỹ thuật viên chẩn đoán hình ảnh tại Bệnh viện Trung Nam nhiễm nCoV. Sau đó, ngày một nhiều người ốm kéo nhau tới bệnh viện. Hàng chục viên chức y tế ở Bệnh viện Trung Nam nhanh chóng bị nhiễm virus và tình trạng tương tự xảy ra ở các bệnh viện khác trong tỉnh thành Vũ Hán.
hồ hết thời kì, Trương chỉ ngồi đánh giá phim chụp X-quang của bệnh nhân, một công việc có mức rủi ro thấp, nhưng cũng có những ngày cô phải mặc đồ bảo hộ và tới trông nom cho bệnh nhân.
Do sợ mang virus về nhà và công việc cũng quá bận rộn, cô thường ngủ trên ghế sofa ở phòng làm việc. Cô gần như không có thời kì để ăn uống, tắm giặt. Trương cho rằng cha mẹ có thể giúp coi ngó con gái 9 tuổi vì họ sống cùng nhà. Chồng cô sống và làm việc cách xa đó hàng trăm km nên không kịp trở về nhà trước khi thành thị Vũ Hán bị áp lệnh phong tỏa ngày 23/1.
Thế nhưng sau đó, người mẹ 69 tuổi của Trương đổ bệnh. Cô thuyết phục bố mẹ đi xét nghiệm nCoV. Cả cha mẹ cô đều có kết quả âm tính với nCoV khi làm xét nghiệm axit nucleic, nhưng ảnh chụp CT lại khác.
"Tôi đã nhận ra khi nhìn phim chụp. Tôi thấy lòng trĩu nặng", Trương nhớ lại khi xem ảnh chụp lồng ngực của mẹ. Bố của cô, người miễn cưỡng đi xét nghiệm, còn bị viêm phổi nặng hơn, dù khi đó ông không có triệu chứng rõ ràng nào.
sờ soạng bắt đầu thấy lo âu cho thành viên nhỏ nhất của gia đình, cô con gái 9 tuổi của Trương. Cô rất sợ khi phải rà cho con, nhưng cô bé cổ vũ: "Chụp đi mẹ. Con sẽ ổn thôi mà". Trương thở phào khi thấy phổi của con hoàn toàn thông thường.
Nhưng cô giờ phải chiến đấu với vấn đề nan giải khác khi không có ai chăm con gái, vì chồng ở xa, ba má nhiễm bệnh và cô còn công việc tại bệnh viện, trong khi trường học đã đóng cửa. Không còn cách nào khác, Trương phải viết các hướng dẫn dán ở phòng khách để con gái có thể tự coi ngó bản thân, trong khi ông bà tự cách ly trong phòng riêng. Cô bé phải học cách hâm nóng cháo và đặt ở cửa phòng cho ông bà.
|
|
Nữ viên chức y tế tranh thủ chợp mắt giữa ca trực đêm tại trung tâm y tế cộng đồng ở Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc hôm 9/2. Ảnh:
Reuters.
|
Khi tình hình của ba má ngày một xấu đi, Trương đã cầm tìm cách giúp họ nhập viện. Giường bệnh hạn chế và giới chức không đồng ý hấp thụ những bệnh nhân có kết quả xét nghiệm axit nucleic âm tính. Nhờ đồng nghiệp trợ giúp, Trương lấy được vài loại thuốc, trong đó có thuốc kháng virus HIV hiện được chỉ định dùng cho bệnh nhân nhiễm nCoV. Nhưng sau khi uống thuốc, ba má cô xuất hiện tác dụng phụ và buồn nôn.
Giới chức sau đó đã thiết lập 10 khu cách ly cho người thân của viên chức Bệnh viện Trung Nam và Trương phải chạy đua để kiếm được chỗ cho bố mẹ. Tuy ở đây không cung cấp dịch vụ điều trị cho người bệnh, việc kiếm được phòng cho cha mẹ vẫn khiến Trương thấy nhẹ lòng hơn. Dù giới chức thông tin khu cách ly này đã hết chỗ, nhiều người vẫn vô vọng kéo đến đây. Trương thấy thật sự đau lòng.
Sau cuộc hỗn loạn ngày hôm đó, Trương chợt nhớ ra cô con gái nhỏ đang ở nhà. Cô vừa gọi vừa lái xe như bay về nhà. Trong đầu cô chan chứa cảm giác tội và vô vọng. Về tới nhà, Trương đẩy cửa vào nhà và thấy đèn đã tắt.
Cô hoảng loạn gọi tên con. Một giọng nói yếu ớt vang lên trong bóng tối khi con gái cô tỉnh ngủ. Cô đói cồn cào vì nhà không còn thức ăn. Kiệt sức, cô chỉ biết nằm xuống và thiếp đi. Con gái cô ăn đồ cô mua rồi hỏi mẹ vì sao luôn phải ở bệnh viện. "bữa nay con đã rất sợ khi ở nhà một mình", con gái Trương nói.
Cảm giác lúc đó của Trương thật tệ nhưng vẫn cố dỗ dành con. "Con phải khỏe mạnh. Nếu con không khỏe, mẹ thậm chí phải lo âu nhiều hơn", cô nói.
"Mẹ thật mạnh mẽ và con cũng sẽ như vậy", cô bé nói. Trương ôm con vào giường ngủ và để con nằm xem phim hoạt hình. Cô hiểu mình cần tìm cách để chồng cô có thể trở về Vũ Hán. Hai vợ chồng gửi đơn xin phép chính quyền và hai ngày sau, anh được phép tài xế 14 tiếng về thị thành.
Ngày 3/2, Trương lên mạng tầng lớp kêu gọi các bệnh viện dùng phương pháp chụp X-quang để chẩn đoán Covid-19, thay vì chỉ sử dụng kết quả xét nghiệm vốn dẫn tới nhiều trường hợp âm tính giả. Cô cũng nâng cao cảnh báo về nguy cơ lây nhiễm chéo trong gia đình, khuyến nghị chính phủ sử dụng khách sạn và ký túc xá làm nơi cách ly ca nghi nhiễm.
Việc lên tiếng như vậy cũng tiềm tàng nhiều rủi ro đối với Trương và nhiều bạn bè thấy lo lắng cho cô, bởi chính quyền từng khiển trách một số người lên tiếng về nCoV trong những ngày đầu dịch bùng phát.
Ngày hôm sau, Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc quyết định dùng hình ảnh chụp lồng ngực để chẩn đoán nCoV ở tỉnh Hồ Bắc và hơn 13.000 ca đã được xác định nhiễm nCoV nhờ phương pháp này. Điều đó đồng nghĩa với việc có nhiều bệnh nhân có nhịp được điều trị.
Bạn bè báo tin vui cho Trương, nhưng cô lo âu tình trạng thiếu hụt máy chụp CT ở các cơ sở y tế nên đã kêu gọi sinh sản thêm máy cầm tay. Cô gánh vác việc liên quan với các cơ sở y tế khác để bảo đảm họ có đủ trang thiết bị.
|
|
Bệnh viện dã chiến ở sân vận động tại thành thị Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc hôm 1/3. Ảnh:
Reuters.
|
Dù đã có nhiều tín hiệu khả quan, Trương cảm thấy dịch bệnh này chưa thể kết thúc trong thời gian ngắn. Bệnh viện của cô phải giám sát ba cơ sở y tế với tổng cộng 5.400 giường. Bệnh viện Trung Nam cũng tìm cách bổ sung 2.000 giường mới. Văn phòng của các bác sĩ giờ cũng được tận dụng làm nơi điều trị cho bệnh nhân nên Trương và đồng nghiệp chuyển tới khách sạn để làm việc và ngơi nghỉ.
bác sĩ Trương tin rằng các bệnh viện phải mất nhiều tháng để có thể khám chữa cho thảy những người bị nhiễm nCoV. Sợ sao lãng cảnh giác của họ có thể dẫn tới nguy cơ gia tăng số ca nhiễm bệnh.
Một đêm, Trương trở về khách sạn và xách theo 6 hộp thức ăn cho đồng nghiệp. Cô nói lưng của mình như muốn gãy rời và cô bắt đầu ho không dứt. Một bảo vệ khách sạn đo nhiệt độ cho Trương và hỏi cô về thời gian cô vào khách sạn. Nhưng cô hoàn toàn không nhớ nổi.
"Tôi ổn mà", cô nói với người bảo vệ đang giơ chiếc nhiệt biểu trước trán cô. Thân nhiệt của cô thông thường. "Nếu chúng tôi ngã gục, chuyện gì sẽ xảy ra với tất mọi người đây", cô nói rồi tiếp kiến bước đi.
Thanh Tâm
(Theo
WSJ
)