"Anh hứa sẽ lo cho em một cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy! Em có thể chịu khổ nhưng nhất thiết không để em phải nhọc lòng điều gì!" - Ngày cưới, Thành đã nỉ non với tôi điều ấy. Anh còn phát biểu dài khiến quờ quạng quan khách ở đó cũng rưng rưng theo. Tôi nghĩ, mình thật tốt số khi lấy được người như anh!
Trước kia, nhiều bạn bè dị nghị rằng anh lấy tôi vì ấm no, vì được bố mẹ vợ mua cho cả căn chung cư, nhưng tôi chẳng mấy bận tâm. Dựa vào những gì anh làm vì tôi, tôi có thể khẳng định đó chính là chân ái! Quan trọng bản thân mình thấy thế nào, người dưng kia đâu biết gì mà phán xét. Và rồi chúng tôi cũng có cái kết đẹp sau 3 năm trời yêu nhau trong sóng gió.
Sau khi về chung sống, Thành thật sự rất quan hoài và yêu chiều tôi. Hai vợ chồng ở trong căn chung cư nhỏ nhưng rất ấm cúng. Mỗi ngày tan làm, anh đều về nhà tức thì, cùng tôi thổi nấu, thu vén. Tối đến, hai vợ chồng thắp một tí nến thơm, mở bản nhạc nhẹ và thưởng thức ly trà. hi hữu, chúng tôi sẽ ra ngoài ăn tối hoặc đi cà phê, gặp gỡ hội bạn. Cuộc sống tuy không tiêu tiền như nước như trước nhưng tôi thấy thật sự thanh thoát và hạnh phúc.
Tuy nhiên, dạo này Thành thấy tôi hay ngẩn người mỗi lúc đi qua mấy trung tâm thương nghiệp, anh hơi bối rối hỏi: "Vợ thích mua cái áo khoác đó lắm đúng không?"
Tôi sợ anh không có tiền, liền chối: "Làm gì có, thích thường nhật à. Cái này thực ra là mẫu từ năm ngoái, chẳng qua năm nay ra thêm màu này thôi, em có 1 cái rưa rứa vậy rồi."
Thành hơi đăm chiêu. Tôi sợ anh nghĩ suy nên vẫn cố kỉnh bảo: "Anh à, anh đừng nghĩ nhiều. Anh vẫn đang thay mà, làm giàu là chuyện của cả đời, em đợi anh được mà. Mà dù anh không giàu thì em cũng thấy không sao hết, em vẫn làm ra tiền mà!"
Thành chỉ vuốt tóc tôi, cười nhạt. có nhẽ anh vẫn có chút áy náy khi để 1 cô tiểu thư như tôi chịu khổ (so với khi ở cùng ba má), sống thiếu thốn.
(Ảnh minh họa)
Sau đó 1 thời gian, tôi chợt nhận thấy Thành có gì khác khác. trước hết, anh luôn đi làm về muộn hơn. Mỗi buổi chiều, khi tôi đang hí hửng lướt facebook, báo mạng để lấy ý tưởng xem tối nay ăn gì thì thấy anh nhắn tin báo: "Tối nay anh tăng ca nhé vợ, anh ăn tối ở công ty luôn, có khi 8 - 9h mới về đó!"
Tôi hơi thất vọng nhưng cũng chẳng biết nói gì, đành vâng dạ cho anh khỏi lo. Tôi có hỏi tại sao bỗng tăng ca thì Thành giảng giải rằng sắp Tết, công việc nhiều. Chưa kể, anh thủ thỉ: "Anh trưởng phòng sắp nghỉ đó vợ, anh và 2 người nữa là ứng cử viên sáng giá cho vị trí này. Anh phải vắt nhiều hơn nữa."
Tôi thấy cũng hợp lý, gật đầu lia lịa, dặn dò chồng làm việc nhưng vẫn phải gìn giữ sức khỏe.
Tuy nhiên, một buổi tối mới rồi, Thành báo tăng ca nên tôi cũng chán ở nhà 1 mình, hẹn hội bạn đi cà phê. Tôi vốn báo chồng 11h mới về, nhưng cô bạn thân bị gọi về vì con khóc, tôi chán nản phi xe về.
Vừa tới cửa, thấy giày Thành ở giá tôi đã hí hửng, tính tới bịt mắt anh tạo bất thần. Nhưng không ngờ chính tôi mới bị bất thần vì những điều anh nói trong điện thoại...
"Không sao, hôm nay chị vui là được. Tối mai chị muốn đi ăn ở đâu?"
...
"Tuần sau hả? Được, chị muốn đi du lịch đâu cũng được nhưng phải báo trước em còn xếp đặt nhé. Vì nói là đi gấp Nhi không tin cho lắm."
...
"Ha ha, được rồi, chị yên tâm, em sẽ chiều chị tới bến."
Cuộc hội thoại còn kha khá nữa nhưng tôi choáng váng nên bỏ ra ngoài. Chẳng phải chỉ vậy là cũng đủ hiểu rồi sao? Anh đang bồ bịch! Và với người nữ giới lớn tuổi hơn, có vẻ là sếp của anh nữa nên mới có quyền quyết định anh đi làm ở tại công ty hay công tác chứ.
Tôi ôm mặt khóc nức nở và không dám đối diện sự thật. Tôi nghĩ Thành yêu tôi là thật, nhưng anh cặp bồ cũng là thật. Có thể anh muốn thăng tiến, kiếm nhiều tiền nong để trông nom, lo cho tôi chu đáo nhưng tôi vẫn không thể chấp nhận được...